Ngồi nhớ Italia 90, rồi tự hỏi: đội nào sẽ khiến ta rơi nước mắt ở World Cup 2026?

World Cup 2026 - bóng đá

Có một buổi chiều hồi nhỏ, tôi ngồi co ro trước cái tivi đen trắng, nhà hàng xóm kéo dài dây ăng-ten lên nóc để bắt sóng cho rõ. Trận bán kết Italia 90, Schillaci ghi bàn, cả xóm la hét như điên. Lúc đó tôi chưa hiểu chiến thuật là gì, chỉ biết tim đập thình thịch và cảm giác rằng bóng đá là thứ gì đó thiêng liêng lắm. Mấy chục năm trôi qua, tôi vẫn xem World Cup với cái bụng dạ hồi hộp y chang hồi đó — chỉ là bây giờ ngồi trên ghế bành thay vì chồm hổm dưới sàn.

World Cup 2026 - bóng đá
Ảnh: Pexels

World Cup 2026 sắp đến rồi. Khai mạc ngày 11 tháng 6 năm 2026, chung kết dự kiến ngày 19 tháng 7. Lần này 48 đội tham dự, chia làm 12 bảng, mỗi bảng 4 đội, đá trên đất của ba nước đồng chủ nhà Mỹ, Canada và Mexico. To lắm. Ồn ào lắm. Nhưng tôi — một thằng cha già hay hoài niệm — vẫn cứ thấy World Cup nào cũng đẹp theo cái cách riêng của nó, miễn là có bóng lăn và người ta tranh nhau điên cuồng.

Châu Âu vẫn là “ông trùm”, nhưng đang già đi

Nhìn vào bức tranh toàn cảnh, Tây Ban Nha lúc này đang chơi thứ bóng đá khiến tôi nhớ đến đội Hà Lan thời Cruyff — không hẳn là cùng triết lý, nhưng cái cảm giác “họ biết mình muốn gì” thì giống nhau. Lamine Yamal mới mười mấy tuổi mà đá như người đã trải qua vài World Cup rồi. Pedri, Morata, cả một thế hệ trẻ đang lên. Tôi nghĩ La Roja là ứng viên số một, không phải vì kèo hay tỷ lệ, mà vì họ đang có triết lý nhất quán và lứa cầu thủ sung sức nhất.

Pháp thì khác. Đội Gà Trống vẫn mạnh, vẫn đầy ngôi sao — Mbappé giờ đã khoác áo Real Madrid, đói danh hiệu hơn bao giờ hết. Nhưng cái vấn đề của Pháp là họ cứ hay “tự cứa chân mình” trong các kỳ đại hội. Tài năng thừa, đoàn kết thiếu. Tôi đã thấy điều đó ở Nam Phi 2010, ở Qatar 2022 họ vào chung kết rồi lại thua ngược — đau lòng lắm. Người Pháp mà đoàn kết được thì đáng sợ, nhưng “nếu” đó còn chờ đấy.

Đức đang xây dựng lại sau thời kỳ khủng hoảng. Nagelsmann trẻ trung, có tư duy hiện đại. Wirtz của Bayer Leverkusen là cái tên đang khiến cả châu Âu phải dè chừng. Tôi có cảm tình với một nước Đức đang “đói” — họ hay chơi tốt nhất khi bị người ta đánh giá thấp.

Nam Mỹ — cơn gió lạ từ phương Nam

Argentina của Messi. Câu đó thôi là đủ nặng rồi. Nhưng thật lòng mà nói, tôi lo cho Messi hơn là tin vào ông ấy lần này. Tuổi tác là thứ không ai thắng được, kể cả người đàn ông vĩ đại nhất từng cầm bóng. Ông ấy sẽ 39 tuổi khi bóng lăn ở mùa hè năm 2026. Tôi vẫn muốn ông ấy đá, vẫn muốn nhìn ông ấy chạm bóng thêm một lần nữa trên sân khấu lớn nhất — nhưng trái tim người hâm mộ già đôi khi phải biết lo xa.

Brazil thì đang trong giai đoạn “tìm lại chính mình” — cái cụm từ người ta hay dùng mỗi khi một đội bóng lớn chưa biết mình muốn đá kiểu gì. Vinicius Junior rực rỡ ở câu lạc bộ nhưng ở đội tuyển lại hay bị mờ nhạt hơn. Rodrygo, Endrick — toàn những cái tên sáng giá. Nhưng Brazil cần một HLV dám quyết đoán, dám chọn phong cách rõ ràng thay vì “vừa kỹ thuật vừa thực dụng” kiểu nửa vời.

Rồi còn có Morocco — đội đã khiến cả thế giới há hốc mồm ở Qatar 2022. Tôi nhớ khuôn mặt của những cầu thủ Morocco khi bước vào bán kết, mắt họ sáng rực, không chút sợ hãi. Đội bóng châu Phi đó đang chứng minh rằng tổ chức phòng thủ tốt và tinh thần mạnh có thể đánh bại bất kỳ ai. Ở kỳ World Cup 48 đội lần này, họ có nhiều cơ hội hơn để đi sâu.

Cái thú vị của một kỳ World Cup mở rộng

48 đội nghĩa là nhiều bất ngờ hơn, nhiều “hiện tượng” hơn — như Hàn Quốc 2002, như Iceland 2018, như Morocco 2022. Tôi thích điều đó. Bóng đá không phải phép toán, không phải cứ mạnh là thắng. Và với 12 bảng đấu trải dài trên ba quốc gia, cái không khí festival ấy sẽ còn náo nhiệt hơn bao giờ hết.

Nhiều người bạn tôi dạo này hay hỏi nhau kèo cái này, tỷ lệ cái kia — thì cũng được, theo dõi dự đoán cho vui thôi, như xem tỷ lệ bóng đá wc để hiểu thêm thị trường đang nghĩ gì về các ứng